Vụ bạo dâm chưa được giải mã suốt trăm năm

MỹAlice Forsythe, nữ nhân viên dọn phòng khách sạn Mansfield Hall ở Manhattan, đang đi xuống hành lang thì nghe tiếng rên rỉ, thút thít nhẹ phát ra từ phòng 311.

Hôm đó là ngày 10/5/1929. Đặt tai vào cánh cửa thì nó tự động mở ra, Forsythe run sợ, mắt mở to, tim đập nhanh bước vào căn phòng tồi tàn. Nằm trên tấm đệm đẫm máu là người phụ nữ chỉ mặc đồ lót và mắt nhắm.

Khi Forsythe tiến lại gần, bà này đột nhiên mở mắt ra và giọng nói yếu ớt yêu cầu gọi điện cho người đàn ông tên "Frank" cầu xin anh ta nhanh chóng đến đây. Người phụ nữ bấm số rồi ngất đi.

Forsythe gọi hai cuộc điện thoại, một cho Frank và một cho cảnh sát. Frank bắt máy nhưng không xuất hiện ở khách sạn.

Người phụ nữ được đưa đến bệnh viện, chết sau 10 ngày đau đớn và chỉ được miêu tả bằng vài dòng ở một trong những tờ báo ở New York. Nội dung thể hiện bà Helen Coberg, 34 tuổi, sống ở khu dân cư Astoria ở thành phố New York đã không chống chọi nổi với vết thương sau vụ tai nạn khi mà người lái xe nhẫn tâm bỏ chạy.

Chồng của bà là Christopher Coberg, một viên chức cảnh sát, được dẫn lời nói rằng vụ tai nạn xảy ra trên đường W.50. Người gây tai nạn đã phóng đi.

Đến khi khám nghiệm tử thi hôm sau, sự thật kinh hoàng mới được tiết lộ: Đây không phải tai nạn mà là vụ giết người. Bà Helen Coberg là nạn nhân của "kẻ bạo dâm", tờ Daily News đưa tin lúc bấy giờ. Bằng cách nào đó, tên hung thủ đã dụ được nạn nhân đến khách sạn Mansfield Hall. Trong phòng 311, một người đàn ông đăng ký dưới tên giả là "Fred Merritt" đã cưỡng hiếp Helen Coberg khi bà say khướt và để lại một vết cứa sâu. Quan chức y tế cho biết bà chết vì nhiễm độc máu trầm trọng và những chấn thương nặng.

Theo New York Daily News, vẫn có suy đoán rằng cảnh sát và ông Coberg đều cố gắng che đậy vụ giết người. Tin đồn về sự che đậy ngày càng gia tăng khi cảnh sát không phản hồi về cái chết của bà được suy đoán là án mạng. Một cuộc điều tra nội bộ được khởi động.

Các nhà điều tra nội bộ sớm phát hiện ra một loạt hành động đáng ngờ từ các nhân viên cảnh sát liên quan vụ án. Người tuần tra đầu tiên tại hiện trường đã không thông báo chính xác rằng nạn nhân gần chết được tìm thấy trong phòng khách sạn, và không ai điều tra thêm.

Bản tường thuật nói rằng bà Helen Coberg bị một chiếc ôtô đâm. Đó là lời nói dối rõ ràng nhưng được xác nhận bởi người chồng cảnh sát của bà. Tại sao ông ấy nói điều đó?

Mối nghi ngờ về vụ giết người giờ đổ dồn vào người chồng 16 năm chung sống. Nhưng sau đó, một sự thay đổi đáng kinh ngạc đã khiến vụ án lật ngược trở lại. Kẻ giết người bị cáo buộc đã nằm ngay trong tầm ngắm của cảnh sát - cho thấy rõ rằng một số cảnh sát, bao gồm cả chồng bà, đã biết hung thủ là ai nhưng không phơi bày sự thật.

Nghi phạm được xác định là nhân viên tuần tra Frank Gentner, người sống và làm việc gần khách sạn Mansfield Hall - và cũng bạn thời niên thiếu của cả vợ chồng bà Helen Coberg.

Cảnh sát cho rằng Gentner đã lén hẹn hò với bà Helen Coberg vào chiều hôm đó và anh ta đã nổi cơn thịnh nộ, gây án với người tình.

Gentner, phủ nhận bất cứ điều gì liên quan cái chết. Anh ta tuyên bố chỉ là bạn và chạy đến giúp đỡ Helen Coberg do bà say xỉn sau buổi nhậu nhẹt vào buổi sáng sớm tại một số quán bar và gọi điện cho anh ta từ ngoài đường.

Anh ta thề rằng chỉ đưa đến khách sạn để bà có thể ngủ một giấc trước khi về nhà, và rời đi ngay khi người phụ nữ ngủ say. Gentner không biết chuyện gì đã xảy ra sau đó.

Các nhà điều tra nội bộ cho rằng câu chuyện của anh ta có quá nhiều "lỗ hổng". Gentner bị buộc tội ngộ sát sau khi một nhân viên tại khách sạn khai với cảnh sát rằng đã sắp xếp căn phòng để Gentner có thể gặp tình nhân.

Forsythe, nhân viên dọn phòng khách sạn người phát hiện bà Helen Coberg, cũng đã cung cấp bằng chứng chống lại Gentner khi kể về cuộc điện thoại của mình với người đàn ông tên Frank.

Con gái của nạn nhân đã đưa ra manh mối quan trọng khi nói Gentner đã gọi điện đến nhà vài giờ trước khi mẹ cô rời đi cho cuộc hẹn định mệnh.

Tuy nhiên, một bí ẩn vẫn còn đó: Tại sao chồng bà Helen Coberg rõ ràng biết rằng người bạn cũ đã giết vợ mình lại chọn cách im lặng? Đó có phải là ví dụ méo mó về thứ sẽ được gọi là "bức tường xanh im lặng", quy định bất thành văn yêu cầu bạn phải bảo vệ đồng nghiệp bằng mọi giá?

Ở Mỹ, "bức tường xanh im lặng" là thuật ngữ được sử dụng để biểu thị sự im lặng giữa sĩ quan cảnh sát với nhau để không báo cáo về lỗi đồng nghiệp, hành vi sai trái hoặc tội phạm của tàn bạo của giới cảnh sát.

Các câu hỏi không bao giờ được trả lời. Năm tháng sau cái chết của bà Helen Coberg, bồi thẩm đoàn đã không kết tội Gentner với bất kỳ tội danh nào. Viên cảnh sát hết thời bước ra khỏi nhà tù như người tự do.

Nhóm điều tra tin rằng Helen Coberg là nạn nhân của cuộc ngoại tình sai trái. Bà đã gặp Gentner tại khách sạn và xảy ra cãi vã. Dù vậy gần 100 năm sau, những câu hỏi vẫn chưa được giải đáp về vụ bạo dâm trong phòng 311.

Hoàng Phong (Theo NY Daily New, Murdermurder Crime)



Đăng nhận xét

Mới hơn Cũ hơn