Kẻ đánh bom đinh hàng loạt tồi tệ nhất lịch sử nước Anh

AnhSandra Mills đang đi dạo gần chợ Brixton, Nam London thì một tiếng nổ kinh hoàng vang lên, hàng nghìn chiếc đinh bay tứ phía, găm vào đám đông đang hò hét hỗn loạn.

"Tiếng nổ chói tai, giống như một cơn gió lớn thổi bay tất cả các cửa sổ. Trái tim tôi như thắt lại trong cơn hoảng loạn và tôi chỉ đứng yên tại chỗ", cô gái trẻ nhớ lại khoảnh khắc lúc 17h25’ ngày 17/4/1999, đủ ám ảnh suốt phần đời còn lại. Sau một sự im lặng tưởng như vĩnh viễn, Sandra nhìn thấy một người đàn ông bị thương nằm trên đường, người bao phủ bởi kính vỡ.

Sandra chạy đến giúp, ôm mặt ngay khi thấy anh những hiếc đinh dài găm chi chít ở chân anh ta, bên cạnh là một đứa bé khản cổ khóc, với mái đầu đang chảy máu, một chiếc đinh đóng trên đầu. Họ là hai trong 48 người bị thương trong vụ đánh bom ngày hôm đó. Không có ai thiệt mạng, nhưng hầu hết nạn nhân phải chịu những vết thương kinh hoàng. Họ không còn dám nhìn bộ mặt mình trong gương.

Cảnh sát London ra lệnh cho chính quyền Brixton phân tích hàng nghìn cảnh quay của camerra giám sát để tìm bất kỳ nghi phạm nào. Họ ngờ rằng phân biệt chủng tộc có thể đã đóng một vai trò trong vụ đánh bom, và điều này sớm được chứng minh là đúng. Bảy ngày sau, vụ nổ thứ hai đã xảy ra, lần này là ở phía đông London, khi Brick Lane, được mệnh danh thủ phủ của cộng đồng người Bangladesh ở thủ đô nước Anh.

Hình ảnh vụ khủng bố bằng bom đinh được camera an ninh ghi lại. Ảnh: Metropolitan Police

Hình ảnh vụ khủng bố bằng bom đinh được camera an ninh ghi lại. Ảnh: Metropolitan Police

Một quả bom được người dân tìm thấy trong hầm để xe ở phố Hanbury và ngay lập tức báo cảnh sát. Người này không biết làm gì khác ngoài việc bỏ quả bom vào cốp xe, với hy vọng giảm nhẹ sức công phá. Quả bom phát nổ ngay sau đó, khiến 13 người bị thương, nặng nhất là những người không may ở gần chiếc xe.

Những nạn nhân người bangladesh tại khu phố miêu tả vụ nổ hôm đó khiến các mảnh vỡ bốc cao bốn tầng nhà. "Đường phố đầy máu. Mọi người không biết phải đi đâu, hay làm cách nào để tự cứu mình", một trong 13 nạn nhân trả lời báo chí sau khi tỉnh lại trong bệnh viện.

Sau hai vụ đánh bom này, cảnh sát London đã lùng sục và tổng hợp các đoạn phim CCTV từ hai vụ tấn công đó và cung cấp hình ảnh của nghi phạm bí ẩn cho giới truyền thông. Hình ảnh của hắn được công bố cho công chúng chỉ một ngày trước khi hắn ném bom quán Duncan. Rõ ràng biết rằng cảnh sát đang truy sát mình, kẻ này quyết định thực hiện vụ thứ ba, sớm hơn kế hoạch.

Quán rượu Admiral Duncan được biết đến là nơi sinh hoạt thường xuyên của cộng đồng người đồng tính ở thủ đô nước Anh. Người quản lý quán bar, Jonathan Cash kể lại rằng đã nhìn thấy một chiếc túi không có người trông coi và vô tình chạm vào nó bằng chân của mình.

"Tôi gọi đồ uống và nghĩ về chiếc túi, cho rằng nó thuộc về ai đó. Tôi đã cân nhắc khả năng đó có thể là một quả bom, nhưng sau đó gạt đi ngay. Chẳng ai nghĩ, mình là nạn nhân của một vụ đánh bom, cho đến khi nó thực sự xảy đến". Johnathan kể lại.

Khoảng 19h ngày 30/4/1999, vài phút sau cái đá chân của người quản lý, chiếc túi phát nổ. Quán rượu khi ấy đã chật kín khách.Tất cả nhưng gì anh nhớ, sau đó, là việc anh đã quỳ gối trước cửa kính một cửa hàng, nhìn chằm chằm vào hình ảnh phản chiếu của chính mình, và hét lên với bộ mặt ướt sũng máu.

Jonathan may mắn sống sót sau vết thương của mình, nhưng ba người đã chết, trong số này có một thiếu phụ 27 tuổi đang có bầu. Bốn người khác phải phải cắt cụt chân tay, 26 người bị bỏng nặng, 53 người khác bị thương.

Ngay đêm đó, lực lượng cảnh sát London huy động một biệt đội với vũ khí trang bị tận răng, ập vào một căn hộ cách hiện trường không xa. Một gã trai thư sinh tóc ba phân loẻo khoẻo bình thản ra mở cửa với bộ đồ mặc nhà. "Ừ, mấy vụ đó đều do tôi làm đấy. Mình tôi". Gã khủng bố David Copeland, khi ấy mới 23 tuổi.

David Copeland bị bắt với cáo buộc thực hiện 3 vụ khủng bố bom đinh, khi mới 23 tuổi. Ảnh: BBC

David Copeland bị bắt với cáo buộc thực hiện 3 vụ khủng bố bom đinh, khi mới 23 tuổi. Ảnh: BBC

Sinh tại Hampshire, cách thủ đô London 56 km về hướng tây, David bị bắt nạt suốt thời thơ ấu, vì tầm vóc nhỏ bé và có biệt danh là "Mister Angry"- Quý ông Giận dữ. Kết thúc sự nghiệp học hành năm 16 tuổi sau khi tốt nghiệp phổ thông điểm 7/9, David bắt đầu uống rượu và thử dùng ma túy, song chỉ vài lần bị dính tới pháp luật. Anh ta làm hết công việc này đến công việc khác, không bao giờ gắn bó với việc gì quá lâu.

Sau khi bị bắt, David khai rằng anh ta đã có những giấc mơ tàn bạo từ năm 12 tuổi. Anh ta đã nghĩ đến việc giết bạn cùng lớp của mình và thường xuyên mơ về việc đầu thai thành một sĩ quan SS, sĩ quan cận vệ Phát xít làm việc cho Adolf Hitler.

Năm 1997, hai năm trước khi thực hiện các vụ đánh bom đinh ở London, David tham gia một nhóm chính trị cực đoan. Lời lẽ phân biệt chủng tộc và kỳ thị người đồng tính đã giúp anh ta nhanh chóng nổi đình nổi đám, và anh ta được chụp ảnh với người sáng lập đảng.

David đã sử dụng Internet để nghiên cứu cách chế tạo bom từ pháo hoa và bắt đầu đọc các tài liệu phân biệt chủng tộc và bài Do Thái từ các nhóm cực đoan ở Mỹ.

Trong đêm David bị bắt, các sĩ quan cảnh sát London không khỏi ngỡ ngàng về kẻ thủ ác trẻ tuổi khi hắn ra mở cửa và điềm nhiên mời họ vào phòng ngủ của mình "thăm quan". Hai lá cờ Đức Quốc xã màu đỏ và đen được treo trên tường, cùng với một bức ảnh cắt dán rùng rợn và những mẩu báo về các vụ đánh bom và các hành động tàn bạo khác từ khắp nơi trên thế giới, bao gồm cả các cuộc tấn công của chính anh ta. David bị bắt khẩn cấp, ngay sau khi hào hứng "khoe" các sĩ quan này một file đồ họa miêu tả cách anh ta đã chế tạo ba quả bom đinh.

Khi được hỏi tại sao anh lại nhắm đến người Da đen và Nam Á, Copeland nói: "Bởi vì tao không thích chúng nó. Tao muốn chúng cuốn xéo khỏi đất nước này. Tao chỉ tin vào chế độ Đức quốc xã. Tao là gì á, là người da trắng, nòi giống bề trên".

Sự lựa chọn mục tiêu của Copeland được các nhà xã hội học cho rằng, chỉ có thể được hiểu trong bối cảnh của những thập kỷ trước, trong đó "các dân tộc thiểu số" của Anh được biết đến chủ yếu thông qua không gian đô thị.

Các khu vực trở nên gắn liền với các nhóm chủng tộc, chẳng hạn như Notting Hill và Bayswater với những người mới đến từ Caribe; Wembley và Southall với những người di cư từ Nam Á. Nhiều người coi những cư dân mới này của London sau chiến tranh như những "kẻ xâm lược" và luôn bị thành phố giám sát.

Trong lời thú nhận của mình, Copeland đã trích dẫn vụ đánh bom mới của Đức quốc xã vào Thế vận hội năm 1996 ở Atlanta là một "nguồn cảm hứng" quan trọng, khiến tâm trí hắn quyết thực hiện một cuộc tấn công tương tự ở London: " Công viên Centennial sẽ tổ chức Lễ hội Notting Hill Carnival. Mình phải làm nổ tung nơi đó". Và hắn bắt bầu với những "thử nghiệm nhỏ" trước, chính là ba vụ tấn công kể trên.

Tiền đề cơ bản của các cuộc tấn công của Copeland chủ yếu không phải là giết người, mà là khiêu khích, lấy "cảm hứng" cho các vụ khủng bố này từ một cuốn tiểu thuyết Mỹ theo chủ nghĩa dân tộc da trắng. "Nếu đọc The Turner Diaries, bạn sẽ biết năm 2000 sẽ có cuộc nổi dậy và bạo lực chủng tộc trên đường phố. Mục đích của tôi là chính trị và gây ra một cuộc chiến tranh chủng tộc ở đất nước này".

Về lý do tấn công những người đồng tính, hắn ta xem họ là "những kẻ biến thái". Tuy nhiên, vì chưa từng có bạn gái, hắn cũng thú nhận nỗi sợ rằng mọi người sẽ nghĩ mình là người đồng tính. Một số người tin rằng, David cũng có thể đã bí mật tự đặt câu hỏi về giới tính của mình.

Phòng ngủ của kẻ khủng bố treo lá cờ Đức quốc xã và loạt bài báo về các vụ đánh bom khủng bố trên toàn thế giới. Ảnh: Allthatinteresting.

Phòng ngủ của kẻ khủng bố treo lá cờ Đức quốc xã và loạt bài báo về các vụ đánh bom khủng bố trên toàn thế giới. Ảnh: Allthatinteresting.

Người ta tin rằng hắn cũng mắc một số dạng bệnh tâm thần, nhưng không rõ mức độ nghiêm trọng cũng như vai trò của nó trong chuỗi tội ác hắn thực hiện. Năm 1998, hắn ta được kê đơn thuốc chống trầm cảm và nói với bác sĩ rằng mình đã "mất trí."

Năm bác sĩ tâm thần sau đó nói rằng Copeland bị mắc chứng tâm thần phân liệt hoang tưởng. Nhưng chính Copeland đã phủ nhận điều này. Anh ta cũng nói rất rõ lý do tại sao anh ta lại thực hiện các cuộc tấn công: "Mục đích chính của tôi là gieo rắc nỗi sợ hãi, phẫn uất và hận thù trên khắp đất nước này. Nó là để gây ra một cuộc chiến tranh chủng tộc".

Một bác sĩ tâm lý tư vấn khác kết luận rằng Copeland thực sự bị rối loạn nhân cách nhưng nó không đủ nghiêm trọng để anh ta tránh được cáo buộc giết người. Tháng 6/2000, gã khủng bố tuổi đôi mươi nhận 6 bản án chung thân, ba trong số đó dành cho các vụ giết người và số còn lại là vì đã gây ra các vụ khủng bố bằng bom đinh.

Song có vẻ hắn không những không tỏ ra hối hận về hành động của mình mà còn bày tỏ mong muốn thực hiện nhiều tội ác hơn thế. Thái độ ngông cuồng của kẻ sát nhân gây phẫn nộ sâu sắc với toàn xã hội nước Anh và cả nghị trường.

Sau các vụ tấn công, Cựu Thủ tướng Anh, Tony Blair đã có bài phát biểu lên án các hành vi của David Copeland trong một hội nghị quốc tế của những người theo đạo Sikh ở Birmingham. Trong đó, ông nhấn mạnh :"Những người thực sự đáng bị loại trừ khỏi xã hội, không phải là các chủng tộc và tôn giáo khác nhau của nước Anh, mà là những kẻ phân biệt chủng tộc, những kẻ đánh bom, những tên tội phạm bạo lực, những người ghét viễn cảnh hoà hợp của nước Anh và cố gắng phá hủy nó"

Cho đến ngày nay, tên khủng bố vẫn ở trong Nhà tù HM Frankland ở Durham, cách thủ đô London hơn 400 km về phía Bắc. Đầu năm nay, David Copeland tuyên bố đã cải sang đạo Hồi với hy vọng có được "cơ hội sống thứ hai". Hắn cũng nhiều lần bắt các bạn tù gọi mình là "Saddam", tay khủng bố độc tài khét tiếng trên đất Iraq.

"Hắn ta cầu nguyện mỗi ngày và coi việc luyện tập như một người Hồi giáo là một cách để nhận được sự tha thứ và thay đổi. Nhưng đầu óc hắn vẫn điên loạn như lúc mới vào", một cựu tù nhân cùng phòng giam nói về David.

Năm 2014, sau khi tấn công một bạn tù, David Copeland bị phạt thêm 3 năm vào 6 án chung thân đã nhận trước đó.

Hải Thư (Theo BBC, Allthatinteresting)



Đăng nhận xét

Mới hơn Cũ hơn